Thừa hưởng gene thể thao của bố, con trai thường nắm bắt rất nhanh các kỹ thuật và kỹ năng trong tất cả các môn thể thao con chơi như bóng đá, tennis, bơi, bóng rổ, bóng bàn. Con gái thì ngược lại chơi thể thao chỉ vì ham vui với cô bạn thân. Môn gì con gái chơi cũng làng nhàng, không nổi trội. Về độ siêng năng thì con trai cũng siêng hơn rất nhiều. Thế nhưng dường như có sự sắp đặt nào đó, con đường của hai đứa đến với thể thao rất khác nhau.
Tuy nhì nhằng nhưng môn nào con gái cũng vừa đủ để lọt vào đội tuyển. Mỗi lần con gái muốn vào đội tuyển môn nào đó, bố sẽ đến mục sở thị, rồi xem vị trí nào đội tuyển chưa mạnh lại không cần quá nhiều kỹ năng để về huấn luyện cho con gái. Con gái chỉ học đúng những thứ cần và đủ cho vị trí đó và thế là được chọn. Bơi thì con gái thi môn bơi ếch, bóng rổ làm hậu vệ cánh, bóng chuyền là hậu vệ cản. Con đường lên tuyển của trường rất bằng phẳng dễ dàng, kể cả khi có tới mấy chục đối thủ cạnh tranh.
Con trai thì hoàn toàn khác. Môn gì con chơi cũng giỏi nên suất vào tuyển chắc như xếp cục gạch. Nhưng cơ hội đá chính ở vị trí con muốn thì lại không ổ định. Đá bóng con muốn chơi trung phong nhưng thường chỉ được đá tiền vệ, hay hậu vệ cánh. Bóng rổ thì chỉ được chơi hậu vệ dẫn bóng trong khi con muốn làm tiền đạo. Những lúc đội thắng con rất vui nhưng rồi lại ao ước giá mà con có thể ghi bàn.
Rất nhiều lần mình giải thích cho con đường vòng hay đường thẳng đâu có gì quan trọng, miễn là cuối cùng đến đích. Nói cho cùng mục tiêu khi chơi thể thao là chiến thắng. Con có làm hậu vệ hay tiền vệ thì công lao cũng như nhau vì không có con chiến thắng không bao giờ có. Điều quan trọng nhất là con được chơi cho đội tuyển trong khi rất nhiều người không có cơ hội đó. Con trai nghe thì nghe nhưng vẫn không đồng ý, con vẫn nung nấu ý định một ngày nào đó phấn đấu để chơi ở vị trí con thích. Cùng là con do mình sinh ra, sao cách suy nghĩ và hành xử của hai đứa lại khác nhau nhiều vậy.
Để tập dần những kỹ năng mềm cho teen, nhà trường tổ chức vũ hội cho học sinh lớp 6 trở lên. Một năm học sẽ có hai buổi vũ hội: mùa đông và mùa hè. Lơ ngơ từ cấp 1 bước chân lên lớp 6, con trai dứt khoát từ chối không đi vũ hội mùa đông năm ngoái dù học nhảy ngoại khóa ở trường và cũng nhảy K-pop cover rất khá. Con cho rằng nhảy nhót phải chung đung với lũ con gái nên không thích.
Đến vũ hội mùa hè này tự dung con xin đi vì bạn nói đi vui lắm. Khi con còn nhỏ, một lời thầy cô nói bằng cả trăm lần bố mẹ khuyên, giờ bắt đầu vào tuổi trưởng thành thì sự động viên, khuyến khích của bố mẹ chẳng bằng một câu “vui lắm” của bạn. Biết làm sao.
Sáng nay kêu con mang theo quần áo để thay sau khi học xong, con nhất định đòi mặc đồng phục và đi đôi sandal đã tuột quai. Cuối cùng thì chịu đi giày và thay áo pull nhưng vẫn không thay quần short. Con bình than kết thúc cuộc nói chuyện bằng một câu xanh rờn “con đi vũ hội chủ yếu là vì được ăn.” Hết chuyện.
7h tối cả nhà háo hức đứng chờ con ở cổng. Các thầy cô lần lượt dẫn từng nhóm học sinh ra giao cho bố mẹ. Nhà trường quả là có phương pháp giáo dục rất hệ thống, quan tâm đến kỹ năng giao tiếp cho học sinh bước vào đời. Hầu hết các học sinh nữ đều mặc đầm, chải tóc xinh đẹp và đi giầy mềm, hay giầy búp bê. Còn lũ con trai thì đứa nào cũng rưa rứa quần short, áo pull, giầy thể thao.
Nghe con hào hứng kể chuyện ăn hai lát pizza, uống 2 lon coca và nhảy moonwalk mình thấy vui trong lòng. Con đang lớn!
Ai cũng biết computer không tốt cho mắt, sóng di động có hại cho sức khỏe, xem tivi nhiều sẽ bị nghiền. Vì thế nhiều bậc cha mẹ cấm đoán con cái mình tiếp xúc quá nhiều với đồ hi-tech. Trong khi đó lại có một nhóm cha mẹ khuyến khích con cái dùng hàng điện tử, tạo cho chúng môi trường để thành tech savvy.
Đặt lên bàn cân thì dường như ông tám lượng, bà nửa cân vì ai cũng có lý của mình. Nếu muốn tham khảo ý kiến thì bao giờ ta cũng thu được 1 mớ lộn xộn bao gồm đồng tình và phản đối.
Nếu chúng ta không cho con tiếp xúc với công nghệ mới, con cái sẽ khó kết bạn hơn bởi bạn của chúng toàn ở facebook, instagram. Rủ bạn cùng chơi league of legion dễ dàng hơn rất nhiều so với kiếm bạn cùng đi bơi, hay chơi tennis, cầu lông. Ngay cả chúng ta cũng dùng facebook, cũng làm việc với máy tính, cũng cầm handphone. Công nghệ hiện hữu khắp nơi trong cuộc sống của chúng ta vậy sao ta lại cấm đoán con cái mình. Một chế độ sử dụng, chơi hợp lý sẽ tốt hơn trong quá trình giáo dục con.

Bấy lâu nay chị em vẫn hay bàn tán về trai nội, trai ngoại. Miềng không muốn nói về cái “khoản ấy”, chửa biết mèo nào cắn mỉu nào à nha. Miềng là miềng nói cái khoản ga lăng của mấy thằng trai ngoại kìa. Không biết miềng biết địch có ngày mà đi đứt, lỡ mai mốt phải đi săn ở mấy xứ hẻo hút mới có vợ thì toi. Miềng tiếp cận một thằng ngoại quốc đã có vợ để xem nó ga lăng đến cỡ nào hay cũng giống miềng dụ được rồi là bỏ xó.
Cái thằng này chừng hơn 30 cái xuân xanh, có vợ và 1 con gái 3 tuổi. Nó sang đây làm việc nên lương cao, phúc lợi nhiều. Vợ ở nhà trông con và nội trợ. Hàng ngày nó hối hả đến công ty sau khi đưa con và vợ đến nhà trẻ rồi bỏ vợ ở chỗ shopping nào đó. Bữa sáng của nó là bánh quy, nguyên cả hộc tủ toàn bánh quy vì vợ nó lo chăm con nên không làm bữa sáng. Đến công ty rồi, tài xế lập tức gửi đi đón vợ. Nguyên cả ngày làm việc gần thì chàng đi bộ, xa thì đi taxi. Tuyệt nhiên không dùng xe vì sợ vợ phải vất vả.
Một ngày bình thường vợ nó gọi cho nó khoảng 5 hay 10 cuộc điện thoại: nào là con đi học khóc, không vui, nhà có cái máy bơm bị hư, tài xế bỏ đi đâu mất không thấy, hay chỉ đơn giản là muốn chồng gọi điện đặt cuộc hẹn đi khám bác sỹ. Mỗi lần nghe xong điện của vợ, thằng nhỏ cuống cuồng thực thi các mệnh lệnh, hổng cằn nhằn, cữ nhữ. Nhiều bữa đang ăn trưa thấy vợ gọi chưa có đồ ăn trưa lại vội vàng mua cơm hộp mang về cho vợ.
Tối về ảnh chải chuốt lịch sự, nước hoa thơm lừng dẫn vợ con đi ăn nhà hàng bởi giúp việc không biết nấu nướng. Trong bữa ăn ảnh loay hoay dỗ dành con gái ăn, để vợ tập trung ăn uống không dễ bị xì trét. Về đến nhà, ảnh đọc truyện cho con gái nghe, dỗ con gái đi ngủ để vợ có thời gian tắm rửa, chăm sóc nhan sắc. Gạo dầu củi lửa, đến sữa bột, nước uống trong nhà ảnh đích thân đi cùng vợ để khuân vác cho tiện. Tuần nào ảnh đi công tác vài bữa thì ăn năn, áy náy lo vợ ở nhà buồn nên đứng ngồi không yên.
Đi theo nó có hai ngày mà miềng chóng cả mặt. Thôi làm đàn ông nội vẫn tốt hơn, chứ đua đòi ga lăng theo nó có mà méo mặt.
Trên chuyến bay ra Hà nội tình cờ tôi nghe được câu chuyện của ông lão cán bộ thời tiền kháng chiến. Vừa trải qua cuộc phẫu thuật tim, ông đã vội vàng bay về thăm quê vì sợ chẳng còn thời gian nhìn lại quê hương một lần trước lúc ra đi. Sự cứng cỏi vững vàng của người lính lăn lộn quá nửa đời người trên chiến trường vẫn còn đó dù tay đã run và chân đã mỏi. Kể về những ngày tháng đói khát ở Nam Lào giọng ông vẫn rưng rưng xúc cảm nhưng niềm tự hào được cầm súng vì quê cha đất tổ luôn lấp lánh trong đôi mắt mờ đục đã mổ đến hai lần của ông.
Nhiệt huyết của ông khiến tôi phải suy nghĩ về thế hệ của mình và những thế hệ tiếp bước. Chúng tôi có yêu nước không? Có công hiến cho quê hương của mình không? Trong khi các chiến sỹ Trường sa lênh đênh trên những con tàu và hoang đảo thì tôi chăn ấm nệm êm trong khách sạn 5 sao và than thở trên Facebook về tiếng ếch ộp uôm cùng tiếng gâu gâu made in Hàn Quốc. Khi họ chỉ có rau xanh và chút cá kho mặn cho bữa tối thì tôi ngồi trong nhà hàng Ý ăn món tôm càng, uống Evian và săm soi bánh chocolate tráng miệng. Các tờ báo hầu như tuần nào cũng có bài về chiến sỹ Trường sa bởi họ là những người anh hùng đang cầm súng bảo vệ nguồn dầu mỏ và tài nguyên biển cho Việt Nam them giầu đẹp. Chẳng có báo nào ca tụng long yêu nước của những người Việt đang làm trong các công ty đa quốc gia và ngồi ghế hạng thương gia khi đi công tác.
Tình yêu biểu cảm ra ngoài và tình yêu thầm lặng về bản chất vẫn là tình yêu. Nếu các chiến sỹ Trường Sa vì Việt Nam đổ máu thì chúng tôi cũng đổ mồ hôi và chất xám cho đất nước mình. Mỗi một ngày đi làm chúng tôi đều cố gắng hết mình mong một ngày nào đó người nước ngoài không còn mỉm cười và khen chúng tôi vì trình độ tiếng Anh giỏi. Bởi một ngày nào đó tiếng Anh sẽ là ngôn ngữ thứ hai của người Việt Nam. Nhờ có những người như chúng tôi cái lũ tư bản chủ nghĩa sẽ hiểu rằng người Việt Nam cũng giỏi giang và đáng tin cậy chẳng kém gì người Trung Quốc hay Hồng Kong, Nhật Bản. Sự đóng góp thầm lặng của chúng tôi sẽ xóa đi ranh giới về giai cấp, quốc gia, đưa Việt Nam thăng hạng trên bản đồ kinh tế thế giới. Nó có nghĩa là lũ tư bản cung cấp mang tiền vào Việt Nam để chúng ta xây dựng đất nước mình, để các chiến sỹ Trường sa yên tâm chiến đấu khi vợ con họ được ấm no. Những nỗ lực của chúng tôi sẽ giúp các chiến sỹ bớt đổ máu vì ngân sách có tiền để mua vũ khí tối tân hơn, tàu chiến hùng mạnh hơn cho lũ tàu khựa hết hung hăng bành trướng. Thiếu hậu phương vững chắc là chúng tôi ai sẽ đóng thuế cho ngân sách nhà nước? Ai dám nói chúng tôi không yêu nước.

Con gái thỏ thẻ bên tai “Má ơi người ta gửi thư mời đi vũ hội rồi.” Con gái đã 15 tuổi rồi. Tuy vẫn biết cục cưng đã là người lớn trẻ tuổi nhưng biết và quen là hai vấn đề hoàn toàn khác biệt. Tháng 5 này con gái sẽ chính thức tham dự vũ hội đầu tiên do trường tổ chức nghĩa là dù muốn hay không mình cũng phải quen dần với khái niệm con đang trưởng thành.
Chủ đề của vũ hội là “Breakfast at Tiffany” nhưng con không biết nghĩa là sao. Giảng giải cho con về bộ phim kinh điển của Audrey Hepburn xong, hai mẹ con lại căng đầu nghĩ xem nên mặc bộ đồ gì cho phù hợp. Mình gợi ý con nên mặc đầm đen ánh kim để tạo phong cách cổ điển. Nó nghĩ mấy ngày rồi quyết định mặc đầm đen kiểu Hy Lạp vì nó thích dáng rủ và mềm của kiểu đầm đó. Lúc đầu mình định phản đối xong lại thôi. Thời của con là Selena Gomez và Lindsay Lohan. Hãy cho nó quyết định những gì nó thích. Vũ hội là của nó mình đâu có được mời.
Hôm qua bạn cũ thời phổ thông kiếm ra tấm hình mình chụp trước lúc tốt nghiệp phổ thông post lên facebook. Nhìn hình cũ mình mới nhớ ra năm lớp 12 lúa đã 18 tuổi mình mới biết mặc áo ngực trong khi các bạn nữ khác đều đã mặc từ lâu. Thế mà lũ quỷ con trai trong lớp còn xầm xì mãi. Thằng bạn thân còn ghé tai mình bảo mày mặc áo ngực làm gì, có gì đâu mà mặc. Nghe nó nói mình có hơi quê. Nhưng giờ nghĩ lại mình thấy tuổi đó mình còn khờ quá. Thậm chí mình còn chẳng biết vũ hội là gì?
Nhiều năm nữa con gái sẽ nhớ về vũ hội đầu tiên của nó thế nào nhỉ?

Thời Facebook
“Mày đã ẹt tao chưa?” “Rồi nè” “Sao tao chưa thấy?” “Chắc tại mạng chậm.” Nhóm phụ nữ ngồi trong góc quán chúi đầu vào nói chuyện với nhau. Tay cô nào cũng lăm lăm cái iPhone hay iPad gì đó. Mà cũng chẳng phải iPhone thường, chí ít thì cũng là 4Gs hay iPhone 5, cái hồng, cái trắng, cái dát cườm lóng lánh. Lào xào một lúc lại có tiếng vọng lên “Hình đẹp quá, tao load lên phây rồi nha.” “Thế hả, sao tao chưa thấy, mày tát tao chưa?” “Tát mày vào đâu đây?” Rồi cùng cười rộ lên.
Nghe cũng hiểu là nhóm phụ nữ này đang dùng facebook để add nhau vào friend list, share hình, tag hình cho nhau. Điều khác biệt là họ không phải teen mà là U50, thế hệ 6X, 7X.
Thời của Facebook chẳng ngoại trừ một ai, già cũng như trẻ. Nói cho cùng có handphone xịn để làm gì?
apartment for rent in ho chi minh

Tôi Đi Mua Whiteberry
Cuối cùng ngân sách cũng được duyệt, tôi lẽo đẽo theo sếp đi mua cái Blackberry cho mình. Quy định của công ty là phải dùng Blackberry để giữ liên lạc. Nói đúng hơn là bạn sẽ phải ôm email ngày đêm, bất cứ khi nào sếp hay khách hàng cần.
Nhân viên bán hàng giới thiệu cho tôi một cái khoảng hơn 3 triệu. Dĩ nhiên là tôi không thích vì chẳng ai muốn dung một món đồ mà mình không thích. Tuy nhiên đây là công ty cấp nên chắc cũng không có nhiều chọn lựa. Sếp đã biến sang tủ hang bên cạnh, chăm chú nhìn vào một kệ có giá dưới 8 triệu. “A” lên một tiếng sếp vẫy tôi qua vì đã tìm thấy mẫu giống hệt cái sếp đang dùng. Ừa thế cũng còn được ít nhất cũng là 9790, tuy không thích lắm nhưng cũng không tệ như cái 3 triệu đồng. Lướt mắt lên trên, chiếc Blackberry màu trắng yêu kiều nằm trên kệ có giá dưới 10 triệu đồng. Màn hình lớn, nẹp kim loại. Loại này mới phù hợp với sở thích và cặp mắt đã toan về già của tôi. Nhân viên bán hàng nhanh nhẩu thuyết trình đây là mẫu mới nhất 9900, màn hình touch, vỏ kim loại đang bán giá hơn 12 triệu tại hãng. Nhưng đại lý đang giảm nên giá chỉ gần 10 triệu. Nhanh như máy tính, tôi nhẩm nếu phải bù thêm thì mất khoảng hơn hai triệu. Thôi bớt bát mát mặt tôi quyết định. Tính hỏi ý thì thấy sếp đang cặm cụi nhân chia cộng trừ gì đó bên chiếc iPad kế bên nên tôi lại trù trừ. Thôi đừng chơi trội mua em 9790 vậy. Bye 9900, ta đành nghía em trong tuyệt vọng.
Thấy tôi cứ cầm hai máy phân vân, sếp hỏi “Thích cái 9900 hả? Ngân sách sau khi quy đổi là 10 triệu tám. Cái này xịn hơn cái của tôi đó. Hôm trước tôi tính mua nhưng mắc quá nên thôi.” Nghe một hiểu mười. Tôi ngậm ngùi trả 9900 cho nhân viên cất đi. Nhưng sếp cầm lại, hỏi nhân viên bán hàng cái này bao nhiêu? Nghe giá xong sếp gật gù kêu mua đi. Ngạc nhiên quá đỗi nhưng không bỏ lỡ thời cơ có em Whiteberry xinh đẹp, tôi gật liền. Cuối cùng bill tổng cộng là 10 triệu 800 ngàn với thẻ nhớ, dán màn hình. Sếp vui vẻ rút card thanh toán.
Ngồi chờ dán màn hình, tôi chợt nhớ có lần công ty cũ yêu cầu trang bị Blackberry cho tôi. Cầm tờ brochure của Vietttel, sếp cũ của tôi chọn tới chọn lui. Cuối cùng sếp lấy một cái xịn nhất. Hài long với lựa chọn của mình, sếp chỉ dãy máy rẻ tiền nhất nói tôi chọn cho mình. Sợ tôi tỵ bì sếp còn tận tình giải thích “Tôi là sếp nên cần máy xịn. Còn bạn chỉ có ngân sách cho loại máy này thôi.” Hợp lý đúng không? Nhưng sếp đã cố tình quên một chuyện là công ty có quy định dòng máy và cấu hình trang bị cho nhân viên. Loại sếp cho tôi mua quá thấp còn loại sếp mua thì quá cao so với quy định. Rõ ràng là sếp lấy ngân sách của tôi để mua cho mình loại cao cấp hơn. Tôi đã từ chối không mua Blackberry cho mình viện lý do nên tiết kiệm chi phí. Thì ra vết thương có thể lành nhưng tổn thương thì không. Ra khỏi cửa hàng với cô nàng Whiteberry, tôi cảm thấy hài lòng vì ít nhất mình không bị đối xử thiếu công bằng do cái quốc tịch Việt Nam.