Subscribe to Đời Sống Subscribe to Đời Sống's comments

Sáng thứ hai, đúng 8.15 có mặt ở Kho Bạc Nhà Nước. Không hiều sao lại cảm thấy đôi chút căng thẳng. Chắc là vì trước kia chỉ toàn đến Kho Bạc để đóng thuế, đóng phạt, chưa bao giờ đến lấy tiền nên mới có cảm giác là lạ này. Nhẹ nhàng leo lên lầu 1, chọn một anh trẻ và ăn mặc rất công sở (sơ mi trắng, quần Tây) tôi nở một nụ cười xinh tươi nhất, rồi khẽ khàng hỏi thăm nơi lãnh tiền hoàn thuế. Anh ta ngẩng mặt lên, nhìn tôi chăm chăm trong vài giây hay vài phút gì đó. Sự sửng sốt lộ rõ trong ánh mắt. Tự ái dâng đầy vì tôi biết cái nhìn này hoàn toàn không phải vì nhan sắc lá vàng rơi của mình.

Phút im lặng dài như thế kỷ rồi anh ta hỏi “Chị có giấy tờ gì không?” Mừng húm vì câu này mình biết trả lời nên tôi hăng hái giải thích là bên Thuế đã chuyển toàn bộ hồ sơ sang rồi. Anh ta ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói “Mai chị quay lại nhé.” Tồi tròn mắt, cảm giác thất vọng trào lên: “Kho bạc hôm nay hết tiền à?” Chữ “à” chưa thoát ra khỏi cổ họng đã biết mình lỡ lời. Nhưng biết làm sao bây giờ, đành giả lả cười trừ. Cũng may sáng đó trời mát nên anh chàng có vẻ dễ tính. Tuy hơi sốc vì câu hỏi của tôi nhưng anh ta cũng trấn tĩnh được và cho lý do người phụ trách hoàn thuế đi vắng, mai mới về.

OK, sáng hôm sau lại lên. Lần này vẫn là anh chàng đó, lôi hồ sơ ra làm thủ tục cho tôi lãnh tiền. Mừng húm vì nhận được tiền của chính mình, tôi quên mất không hỏi sao vẫn là anh ta phụ trách việc hoàn thuế chứ không phải anh chàng nào đó anh ta nói hôm qua là đi vắng. Nhưng thôi cuối cùng cũng hoàn được thuế rồi. Hooray! Việt Nam thân yêu, tuy rằng chậm chạp nhưng cũng sẽ xong. Ngẫm lại thì 2 tháng để hoàn thuế tốt hơn 1 năm đúng không?

bot kim tuyen, keo in vai, du lich, thiet bi dien cong nghiep, tu dong hoa, thep lo xo, balo tui xach, may phay cnc, bang keo opp, bom nuoc thai, may cat plasma, son kim tuyen, dich vu in an, phu kien inox, may do ph, ong thong gio, cay lau nha thong minh, thuoc diet chuot, dai ly du lich, nha hang

Hăng hái xông vào Chi Cục Thuế. Lần này thì mình biết khôn hơn nên mặc quần jean và áo polo. Chẳng ai muốn bị mấy anh bảo vệ yêu cầu về nhà mặc thêm quần áo theo quy định của công sở. Trong lúc ngồi chờ đến lượt thì thấy một chị mặc một bộ đồ trắng toát, bó sát người đến nỗi cái gì cũng nhìn thấy hết trơn. Thế mà mấy anh bảo vệ cứ nhìn chằm chằm đầy tán thưởng. Đúng là không biết nói sao. Quần sooc, áo pull thì kêu phản cảm. Đồ mỏng, bó sát thì gọi là văn minh lịch sự sao. Pó tay.

Cô nhân viên thuế ngồi sau quầy lườm lườm nhìn khách, không có chút thân thiện trên mặt. Sau đó cô phán: “chị về nói thuế bên chị cần gì thì liên hệ bên này, chứ ai có thời gian đi lục tìm tờ khai thuế cho chị”. Tuy kết quả đã biết trước nhưng vẫn hơi chưng hửng. Đúng là công toi.

Cuối cùng thì cũng nộp được bộ hồ sơ sau 3 tuần chạy vạy. Cô nhân viên cho mình một tờ giấy chứng nhận đã nộp hồ sơ. Băn khoăn hỏi cô bao giờ thì có kết quả, cô lạnh lùng giải thích: “Người lao động phải có nghĩa vụ quyết toán thuế trước ngày 31/3. Còn về hoàn thuế thì cơ quan thuế sẽ giải quyết. Khi nào có kết quả sẽ báo.” Nghĩa là không có thời hạn rồi. Mình kiên quyết không đồng ý yêu cầu phải cho mình một cái lịch. Thế là cô đành đưa mình vào gặp cán bộ phụ trách. Anh phụ trách không thèm nhìn hồ sơ, nói mình tại sao lại đóng dư thuế để mọi người phải vất vả. Công ty của chị khấu trừ nhiều quá, không biết luật lệ gì hết. Thế là lại phải diễn màn giải thích, trình bày rằng nếu là mình thì mình chẳng khấu trừ đóng trước làm chi. Phân tích trình bày mãi cuối cùng anh phụ trách cũng cho mình 1 thời hạn là 3 tuần sau. Thôi thì có vẫn hơn không.

Gần hai tháng từ lúc làm hồ sơ, cuối cùng thuế cũng gọi điện báo đã xong thủ tục hoàn, mời chị lên kho bạc lấy tiền. Anh cán bộ thuế còn cẩn thận đặn chị chỉ cần mang chứng minh thư lên là OK. Ôi chao là sướng.

con dau, van phong pham, lam con dau, bot kim tuyen, keo in vai, man dat, khac dau, shiny, suremark, metal polish autosol, autosol, bang chuyen tai, co khi, ong giay, ống giấy, bao ho lao dong, gang tay len, bao tay len, hoa chat phan bon, may massage, may the thao, osram, bang keo in, kho lanh

Giời ạ, thì ra tiền vào cửa quan bất kể là của ai cũng khó mà lấy ra. Rõ ràng là tiền của mình, có xin ai đâu mà bây giờ lại khó thế. Thôi thì “một liều ba bẩy cũng liều.” Công đoạn cũng như nhau chi bằng ta đòi tiền đóng dư lại. Thế là quyết.

Sau một tuần chạy tới, chạy lui, bổ sung cái nọ, hoàn tất cái kia cuối cùng bộ hồ sơ cũng đầy đủ. Cầm chồng giấy tờ dầy cộp trên tay, tôi tự tin bước vào cơ quan thuế. Nộp bộ chứng từ vào cái rổ nhựa, rồi ngồi xuống ghế chờ đến lượt. Trời nóng hầm hập cũng may trong phòng có máy lạnh nên cũng đỡ vất vả. Cô nhân viên giao dịch gọi tôi lên rồi nghiêm mặt hỏi: “Sao chị lại có hai mã số thuế?” Tôi vội vàng lục giấy chứng nhận mã số thuế, giải trình rằng mình có nhà cho thuê ở hai nơi nên có hai mã số thuế. Nghe xong cô lắc đầu nguây nguẩy phán rằng thế thì chị chỉ khai mã số chính thôi. Còn mã số phụ khỏi khai và yêu cầu về làm lại. Đã quá kinh nghiệm với công chức nhà nước tôi bĩnh tĩnh yêu cầu cô xem toàn bộ hồ sơ và cho tôi biết có gì còn cần phải bổ sung nữa hay không để tiết kiệm thời gian. Lơ đãng lướt qua tập hồ sơ, cô hỏi thế tờ khai thuế thu nhập cá nhân cho nhà cho thuê ở quận khác đâu. Tôi ớ người ấp úng. Khi đi đóng thuế TNCN tại quận khác tôi chỉ có tờ khai thuế GTGT. Sau đó cán bộ thuế tự động tính toán rồi yêu cầu tôi nộp tiền. Biết kiếm đâu ra tờ khai thuế TNCN bây giờ? Cô vẫn khăng khăng không chịu, viện dẫn là ở quận này chúng em đều bắt chủ nhà kê khai hết. Tôi vội lục bộ hồ sơ căn nhà ở quận này cũng chẳng thấy tờ khai thuế TNCN. Đưa cho cô, thì cô lại nói rằng chúng em không đưa cho chủ nhà mà lưu nội bộ. Thế nên chị cũng phải đến quận kia xin lại tờ khai.

Nghe đã không hợp lý rồi. Phần trăm tính thuế thu nhập cá nhân cho dịch vụ thuê nhà ở mỗi quận có thể khác nhưng giấy tờ chứng từ chắc chắn sẽ giống nhau. Không có lý do gì mà quận này cò mở tờ khai quận kia lại không. Với lại tôi đã có hóa đơn đóng thuế, chẳng nhẽ cán bộ thuế không tính được hay sao? Nói cho cùng quyết toán là gì là tập hợp tất cả các nguồn thu nhập, khấu trừ những khoản được phép rồi tính phần trăm ra số thuế phải đóng. Ai cần gì phải biết quận kia, quận nọ họ tính ra thuế bao nhiêu, công thức nào, có đúng hay không? Nếu thực sự cần biết thì chi cục thuế này nói với chi cục thuế kia chẳng nhanh hơn sao. Căng thẳng tranh biện cuối cùng cô đồng ý là tôi nên thử đi xin nếu không có thì bên chi cục thuế sẽ tính cách khác. Phù ít nhất là cũng được một việc. Tôi hạ giọng nhỏ nhẹ, hỏi cô thêm một lần nữa có còn gì nữa không? May quá chỉ có hai vấn đề đã nêu ra thôi. Chắc cũng không khó giải quyết.

Kỳ Sau: Hoàn Thuế Gian Nan Ký – Xin Chứng Từ Bổ Sung

hop dung danh thiep, van chuyen duong bien, bot giat omo, bao thoi bao kinh te sai gon, hoi cho trien lam, cap dien daphaco, giay bao ho, binh chua khi, khuon duc, may quang pho, ke trung bay, thiet bi lanh cong nghiep, may han que, gia vi, kinh trang tri, hoa tuoi, may loc nuoc, may khac laser

Nói đến thuế là đóng, nộp tiền. Chả thế mà người ta gọi cơ quan thuế là nơi “thu thuế”, chứ đâu gọi là “chi thuế”. Có việc liên quan tới chính quyền là ngại lắm vì biết chắc sẽ phải đi lại, lên xuống xếp hàng, chờ đợi, xin xỏ không chỉ một mà là rất nhiều lần. Oái ăm thay, lần này tôi lại phải “hoàn thuế” đã nộp thừa trong năm. Nẫu ruột.

Đầu tiên là quyết toán thuế. Sau khi tập hợp hết chứng từ thuế từ các nguồn thu nhập, tôi hăm hở mở file quyết toán năm ngoái ra, cập nhật số liệu, công trừ nhân chia. Làm xong thấy mình đóng dư thuế trong năm, sợ quá, toát hết mồ hôi. Chỉ nội việc quyết toán, đóng thêm thuế còn thiếu đã mất cả tuần, bây giờ lại còn phải xin hoàn thuế thì liệu mất bao nhiêu thời gian nhỉ? Chắc khoảng chừng 1 tháng.

Chỉ nghĩ đến 1 tháng làm hoàn thuế thôi đã le lưỡi vì ngại. Vậy là bắt đầu đi chọn con đường ngắn hơn: không hoàn chỉ xin xác nhận để khấu trừ sang năm. Nghĩ ra được cách này, tự thấy mình thông minh. Này nhé đụng đến việc trả lại tiền cho người đóng thuế thì chắc chắn phải lắm công đoạn rồi, vì tiền bạc mà phải cẩn thận chứ. Nhưng bây giờ chỉ xác nhận số dư, rồi khấu trừ vào sang năm chắc sẽ ít công đoạn hơn. Thôi cũng được, mất chút tiền lãi gửi ngân hàng, nhưng đỡ công đi lại, chờ đợi cũng tốt.

Nghĩ là làm, hôm sau hăm hở gọi điện thoại đường dây nóng. Vừa chờ chuông đổ vừa nghĩ cũng may bây giờ cơ quan nhà nước đã cải cách nhiều. Ít nhất cũng có đường dây nóng để mà gọi, tốt hơn, hiện đại hơn nhiều rồi. Máy cứ tút hoài, tút mãi. Sáng cũng tút, tút, chiều cũng tút tút. Trời, mấy cán bộ thuế cũng tội thật, cả ngày nghe điện thoại không ngơi tay chắc cũng mệt nhoài. Thôi thay vì dùng đường dây nóng “nhưng vì gọi mãi không được” nên là dây nguội, ta ngại chi đi một chuyến đến nơi, hỏi mọi vấn đề cho kỹ càng. Thế là cầm bộ tờ khai, giấy ghi chép những điều thắc mắc để hòi hết một lần cho xong, rồi hăm hở đến chi cục thuế.

May mắn sao, sau một cuộc điện thoại là đến lượt cán bô thuế tiếp mình. Sau khi nghe xong phần hỏi, phần đáp tóm tắt lại là: hoàn thuế hay xác nhận số dư thuế các bước thủ tục đều như nhau. Đầu tiên phải hoàn tất tờ khai, nộp lên cơ quan thuế, rồi chúng tôi sẽ đi xác mình, thẩm tra sau đó mới ra quyết định. Thời hạn nộp tờ khai là cuối tháng 3. Nếu trễ sẽ bị phạt. Còn việc hoàn hay xác nhận số dư không có thời hạn.

Kỳ Sau: Hoàn Thuế Gian Nan Ký – Nộp Hồ Sơ Quyết Toán

hoa chat phan bon, ong giay, ống giấy, vat tu nganh lanh, kich thuy luc, cong nghe xu ly nuoc thai, may che bien go, ban le, may phay, hoa khai truong, bao tri thang may, chat chong tao bot, may hut am, can thuy san, may tron be tong, bo luc lac khoai tay chien, cua truot, bang can nuoc, dao cat

“Con ơi, bố mày ốm lắm. Về ngay để họp gia đình.” Nhận được điện của mẹ, anh con trai tức tốc dẫn vợ về quê họp mặt. Sau khi tóm tắt lại kết luận của bác sỹ về việc bố cần phải phẫu thuật vì ung thư dạ dày, bà mẹ tiếp tục giảng giải một bài về sự vất vả của ông bà để nuôi lớn ba đứa con trai. “Bây giờ các anh đã có vợ con, nhà cửa đề huề, các anh các chị phải có nghĩa vụ chăm sóc bố mẹ khi già yếu.” Bà kết luận. Vốn là một nhà giáo về hưu nên từng lời từng chữ của bà đều hùng hồn, có sức thuyết phục. Ba thằng con trai gật đầu cài rụp, còn ba cô con dâu thì rơm rớm nước mắt vì cảm động trước tấm lòng bao la của cha mẹ chồng.

Ông được chuyển về Sài gòn để có điều kiện y tế tốt hơn. Vợ chồng thằng hai vốn ở Sài gòn, lại có điều kiện kinh tế nên sẽ lo cho ông chỗ ăn nghỉ, tiền thuốc men viện phí. Vợ chồng thằng Út tuy cũng ở Sài gòn nhưng mới cưới xin, kinh tế còn eo hẹp nên đảm trách việc cơm nước và trông nom cho ông. Vợ chồng thằng cả ở quê, gần nhà ông bà nên sẽ phụ bà trong thời gian này. Cuộc họp gia đình kết thúc. Ai bắt tay vào việc nấy.

Ông nhập viện đã được 1 tuần, nhưng bà chưa lên Sài gòn. Từ hôm đưa ông về đến nay bà vẫn chưa xuống được vì còn bận thu xếp việc nhà. Đến hôm ông mổ thì bà mới theo vợ chồng thằng cả xuống, thăm ông xong, ăn cơm tối ngày hôm sau bà lại đòi về quê. Nhà cửa vườn tược phải có người trông nom các con ạ. Bà thẽ thọt với hai cô con dâu thứ.

“Đừng tin mẹ” Cô dâu cả ấm ức. Từ hôm đưa bố về Sài gòn đến giờ, bà viện cớ bận, giao hết vườn tược, cá mú cho chị trông nom, dọn dẹp. Bà thì bận đi lễ với hội đồng hương, họp câu lạc bộ thơ người cao tuổi. Mai bà về vì có hội đồng hương đến nhà, ăn uống, làm thơ, ôn chuyện làng mạc. Bà cứ ăn uống bầy bừa đầy nhà rồi lại nhắn con bé lớn nói chị sang dọn dẹp, lau chùi. Quần áo lắm hôm bà cũng mang sang nhà cho chị giặt giũ.

Thế là lại họp gia đình tối hôm đó. 3 cô con dâu ngồi im thin thít vì sợ mẹ chồng giận. 3 anh con trai nghiêm khắc phê bình mẹ. Chưa nói được hai câu bà đã chảy nước mắt sụt sùi kể lể sự lo lắng cho chồng, nỗi cô đơn khi chồng nằm viện. Vậy nên bà phải có bạn bè giải khuây. “Chứ nếu không mẹ sẽ buồn chết. Chúng mày có chịu bỏ công việc về nhà sống, trò chuyện với mẹ không?” Nghe bà nói vậy 3 anh con trai cứng lưỡi không dám phản bác gì.

Thế là sáng hôm sau bà lại ung dung về quê họp đồng hương, ca hát sáng tác trong lúc chồng sinh tử chưa rõ trong bệnh viện.

cao su silicone, dong co dien, mang nhua , benh vien hanh phuc , binh chua khi, bang keo dan thung, cho thue xe tai, may thoi nhua, giay van phong, ong duc, da granite, can truc, tu mica, he thong chieu sang, cho thue xe nang, truc in ong dong, thiet bi ho boi, phanh xe dap, thiet bi dong cat

Chăm Sóc Người Già

Posted by admin. Comment (0).

Sài gòn đang rục rịch vào mùa mưa nhưng khí hậu nóng bức, nắng đổ chang chang, không khí ngột ngạt. Thời tiết như thế người già, trẻ con rồi cả người lớn cũng không chịu nổi, cứ lăn ra ốm. Thêm ông nhà đèn cứ nhăm nhe cúp điện. Hôm nay điện lực sửa đường dây, ngày mai lại hư cột.

Bố chồng ở nhà hơn 80 tuổi kêu nhức đầu rồi hôm sau sốt cao, khi nóng, khi lạnh. Người già như ngọn nến, gió thổi qua cũng xiêu xiêu, lúc cháy mờ, lúc cháy sáng. Nến cháy phập phù chẳng biết khi nào tắt. Nên có người già trong nhà không khác gì có em bé. Lúc nào cũng phải lo lắng trông nom để mắt. Sự khác biệt giữa người già và em bé không phải tính tình mà là sự bướng bỉnh. Em bé bướng nhưng vẫn phải theo ta, còn người già thì cứ như con cua càng, mặc kệ bây ta không thích là không thích.

Sáng mở mắt dậy, chạy qua cặp sốt. Rồi tất tả đi pha sữa, làm bánh mì cho bố chồng ăn tạm. Xong đặt nồi cháo, rồi tất tả chạy ra chợ mua lá xông. Về đến nhà, nấu nồi nước lá xông cho bố xông rồi múc cháo cho bữa trưa. Chiều đến lại lo bữa cháo chiều, rồi cạo gió, rồi cặp sốt. Có chút thời gian nghỉ ngơi ít ỏi cũng phải nơm nớp chạy lên ngó nghiêng, sợ ông có làm sao. Quần áo dơ, sàn nhà bẩn lo lau chùi dọn dẹp. tuy thêm việc nhưng không thấy ngại chỉ mong giúp được ông phần nào, cho chóng khỏi bệnh.

Ngược lại với con dâu, mẹ chồng dửng dưng như không biết. Sáng xuống nhà thấy không có café bà tỉnh bơ ngồi ăn sáng, bỏ uống café vì hôm nay chồng không pha. Thấy chồng ở trong phòng xông, bà ngó đầu hỏi lá này là lá gì, có tác dụng gì không. Hỏi xong phán một câu tỉnh bơ “chắc ông bị cảm”. Rồi bà ung dung quay lại nếp sống hàng ngày: lên nhà xem tivi, đến bữa xuống ăn, tối đi ngủ.

Sáng hôm sau nghe con kể lại tối bố té ngã hai lần chảy máu tay vì trầy xước bà chỉ gật gù cho có lệ. Bà không hề ghé phòng ông, xem vết thương hay kiểm tra xem ông đã đỡ chưa, động viên ông vài câu.

Sang hôm sau ông đỡ hơn một chút, tự xuống dưới nhà ăn sáng, uống café. Bà cứ ngồi nhìn chồng trân trân. Cuối cùng chồng bà phải đi nấu nước pha café cho bà uống. Chịu hết nổi.

Mình thì cứ nói “Con chăm bố không bằng bà chăm ông” Nhưng kiểu chăm sóc như thế này thì đúng là gửi ông vào viện dưỡng lão còn tốt hơn ở nhà. Mấy chục năm nghĩa vợ chồng bây giờ chỉ là hai người dưng sống cùng một mái nhà, có chung mấy đứa con. Vậy trách nhiệm chăm lo bố mẹ già là của ai? Của người bạn đời còn khỏe mạnh hay là của những đứa con?

Xem Tiếp


chong an mon, gang tay len, dien ap noi bo, may cat ong, den bao chay, dau nhot dong co, thiet bi nang ha, bo luu luong ke, may photocopy da chuc nang , phu kien bom, loc may nen khi, day dai pp, thiet bi dong cat ls, tu van xay dung, dich vu bao ve, san xuat gang tay , tu rack, bo phan xe o to

Bắt Trộm

Posted by admin. Comment (0).

2.25 phút sáng, chồng lay lay, thì thào “Dậy, nhà mình có trộm.” Mắt vẫn nhắm nghiền, chưa tỉnh cơn mê, trong đầu chỉ có một ý nghĩ “buồn ngủ lắm, ngủ tiếp đây.” Hai giây hay hai mươi giây sau từ “trộm” mới ngấm qua tàn dư của giấc mơ, gõ chuông báo động kính coong. Hốt hoảng chồm dậy chạy xuống nhà dưới, nhìn qua cửa kính thấy tên đạo chích đang leo từ ban công trên nhà xuống, đi băng qua sân rồi trèo tường sang nhà bên cạnh, lưng vác cái ba lô đựng đồ ăn trộm.

Chồng lăm lăm cái vợt tennis trong tay (vũ khí duy nhất tìm được) hối hả giục vợ đi gọi công an. Gọi 113 mãi chẳng ai nhấc máy. Thế là chân tay bủn rủn chẳng nhớ gì cả. Cũng may, chồng nhanh trí chờ tên trộm trèo sang nhà hàng xóm rồi mới phóng ra gọi bảo vệ vào trợ giúp. Bảo vệ rồi hàng xóm lục tục kéo ra, vây tên trộm vào một căn nhà trống. Nhưng không ai dám xong vào bắt khi trời tối vi trộm có mang dao, ai cũng sợ bị đâm.

Sau 15 phút công an xã cũng đến, vì nhà trống, trời tối nên quyết định chờ đến sáng mới bắt để tránh thương vong. Tên “người nhện” này vẫn ngoan cố chống cự bằng cách trèo lên nóc nhà, chạy từ nóc nhà này sang nóc nhà khác rồi tụt xuống đất hòng chạy trốn. Công an rượt theo trên mái nhà còn hấp dẫn hơn phim hành động Điệp Viên 007. Phía dưới bảo vệ cùng nam giới trong khu, chạy theo đứt hơi để vây bắt, đón đầu tên người nhện. Cuối cùng công an nổ một phát sung chỉ thiên làm trộm và dân chúng sợ điếng hồn. (Từ trước đến nay mình cứ nghĩ súng của công an không có đạn. Đúng là bé cái nhầm.) Thế là bắt được hắn.

Trộm đến viếng nhà mới biết có những bài học cần phải rút ra:
- Bài học thứ nhất: Phải thay quần áo thật nhanh nếu không muốn đi bắt trộm trong bộ đồ ngủ. Té ra là cánh nam giới đều cởi trần khi đi ngủ vì khi chạy ra xớn xác ai cũng cởi trần. Hơi thiếu mỹ quan.
- Bài học thứ hai: Phải có vũ khí để trong nhà như gậy gộc gì đó. Chứ để ngoài sân thì dễ xảy ra trường hợp là trộm viếng nhà không mất gì nhưng lại gãy cái vợt tennis tiền triệu
- Bài học thứ 3: Cứ thoải mái xem phim hành động nhưng tránh nhìn cảnh hành động thật ngoài đời. Nhất là khi mình lại là diễn viên.
- Bài học thứ tư: Đừng chống lại tên trộm khi hắn trong nhà. Để tránh thương vong để trộm ra khỏi nhà, cửa nẻo khóa lại rồi hãy hô hoán. Của đi thay người vẫn tốt hơn.

Túm cái váy lại là tuy có một phen hoảng sợ nhưng lại thấy chồng mình cũng anh hùng ra phết. Không có chồng mình thì chẳng có người soi đèn pin, vác thang, phụ giúp mấy anh công an. Cảnh dân hợp tác đúng là tuyệt vời.

phu gia thuc pham, bom chua chay, mang pe foam, khu nghi duong, may say kho, bang keo mau, ban ghe van phong, may ep nhua, giay boi, thep dac chung, da cam thach, kho xe, san pham mica, he thong thong tin lien lac, sua chua xe nang, mua ban thiet bi, bom gieng khoan, nan hoa, cap ngam

Bún Đậu Phụ Mắm Tôm

Posted by admin. Comment (0).

Bún Đậu Phụ Mắm Tôm

Đã sang tiết Thanh Minh nhưng Hà nội vẫn còn se se lạnh. Năm nay rét đậm, rét hại và kéo dài lâu quá. Lâu lắm rồi mới rét như vậy. Nhưng cũng may là rét dài nên chúng tôi vẫn được hưởng chút không khí lạnh của cái máy điều hòa thiên nhiên.

Trời lạnh nên thèm … ăn. Thèm rất nhiều thứ nhưng thèm nhất là ăn bún đậu. Mấy cô bạn cũ thì cứ nhè nhà hàng mà tiếp đãi. Ăn thử món bún đậu trên Sen: đậu nguội, bún lạnh chẳng còn chút hương vị nào.

Lang thang đi ra ngõ Tràng Tiền phát hiện ra một phố bún đậu. Từ đầu phố đến cuối phố là những hàng bán bún đậu san sát nhau. Bàn ghế nhựa bày ra san sát, chảo mỡ rán đậu bốc hơi nghi ngút. Gọi một phần đầy đủ thế là bưng ra một mâm đầy ắp. Đậu phụ Mơ chiên nóng giòn chấm vào bát mắm tôm chanh ớt ngọt lừ tỏa mùi thơm thật hấp dẫn. Bún cuộn bánh cắt ra thành miếng nhỏ, ăn kèm với tía tô, kinh giới thơm lừng. Kèm theo còn có thịt chân giò thái mỏng, giòn giòn. Chả cốm chiên vàng, ăn nóng trong khi trời lạnh thật ngon.

Ăn xong uống một cốc chè nóng còn đắng vị chè chứ không phải “nước rửa chè” như trong Sài gòn. Vừa nhấp nước chè, vừa ngắm nhìn mọi người xung quanh xì xụp thấy thật là sảng khoái. Quá đã!

van phong pham, bang chuyen tai, bot kim tuyen, bao ho lao dong, nha hang apsara, tu dong gio, may cat thuy luc, thiet bi bep, xa nang ban tu dong, xe nang tay, nen thom, in chuyen nhiet, may pos, van kiem tra, mui khoan be tong