Sáng thứ hai, đúng 8.15 có mặt ở Kho Bạc Nhà Nước. Không hiều sao lại cảm thấy đôi chút căng thẳng. Chắc là vì trước kia chỉ toàn đến Kho Bạc để đóng thuế, đóng phạt, chưa bao giờ đến lấy tiền nên mới có cảm giác là lạ này. Nhẹ nhàng leo lên lầu 1, chọn một anh trẻ và ăn mặc rất công sở (sơ mi trắng, quần Tây) tôi nở một nụ cười xinh tươi nhất, rồi khẽ khàng hỏi thăm nơi lãnh tiền hoàn thuế. Anh ta ngẩng mặt lên, nhìn tôi chăm chăm trong vài giây hay vài phút gì đó. Sự sửng sốt lộ rõ trong ánh mắt. Tự ái dâng đầy vì tôi biết cái nhìn này hoàn toàn không phải vì nhan sắc lá vàng rơi của mình.
Phút im lặng dài như thế kỷ rồi anh ta hỏi “Chị có giấy tờ gì không?” Mừng húm vì câu này mình biết trả lời nên tôi hăng hái giải thích là bên Thuế đã chuyển toàn bộ hồ sơ sang rồi. Anh ta ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói “Mai chị quay lại nhé.” Tồi tròn mắt, cảm giác thất vọng trào lên: “Kho bạc hôm nay hết tiền à?” Chữ “à” chưa thoát ra khỏi cổ họng đã biết mình lỡ lời. Nhưng biết làm sao bây giờ, đành giả lả cười trừ. Cũng may sáng đó trời mát nên anh chàng có vẻ dễ tính. Tuy hơi sốc vì câu hỏi của tôi nhưng anh ta cũng trấn tĩnh được và cho lý do người phụ trách hoàn thuế đi vắng, mai mới về.
OK, sáng hôm sau lại lên. Lần này vẫn là anh chàng đó, lôi hồ sơ ra làm thủ tục cho tôi lãnh tiền. Mừng húm vì nhận được tiền của chính mình, tôi quên mất không hỏi sao vẫn là anh ta phụ trách việc hoàn thuế chứ không phải anh chàng nào đó anh ta nói hôm qua là đi vắng. Nhưng thôi cuối cùng cũng hoàn được thuế rồi. Hooray! Việt Nam thân yêu, tuy rằng chậm chạp nhưng cũng sẽ xong. Ngẫm lại thì 2 tháng để hoàn thuế tốt hơn 1 năm đúng không?
bot kim tuyen, keo in vai, du lich, thiet bi dien cong nghiep, tu dong hoa, thep lo xo, balo tui xach, may phay cnc, bang keo opp, bom nuoc thai, may cat plasma, son kim tuyen, dich vu in an, phu kien inox, may do ph, ong thong gio, cay lau nha thong minh, thuoc diet chuot, dai ly du lich, nha hang


